Bị cướp mất quần khi đang "hành sự" nơi công cộng

0
Ngày 18/8, Công an huyện Vĩnh Bảo (Hải Phòng) cho biết, vụ án hy hữu xảy ra tại nghĩa trang thôn Nhân Mục, xã Nhân Hòa, huyện Vĩnh Bảo. Sau gần 1 tháng điều tra đã tìm ra được tên cướp quái dị và ra quyết định khởi tố bắt giam đối với Trần Văn Vương (SN 1988, ở cùng thôn Nhân Mục, xã Nhân Hòa).


Theo tài liệu điều tra, tối ngày 16/7, Vương từ nhà đi qua khu vực nghĩa trang của thôn phát hiện đôi nam nữ đang tình tứ. Thấy cảnh “nóng”, Vương gọi điện thoại cho chú ruột là Trần Văn Toản đến cùng… thưởng thức. Đến khi cảnh “nóng” sắp đến hồi kết thúc, Vương nảy sinh ý định cướp tài sản.
Trong khi đôi nam nữ vẫn mặn nồng, Vương một mình ngang nhiên đi đến xông vào cướp chiếc quần dài của người người phụ nữ. Mặc dù phát hiện kẻ cướp nhưng vì sợ hãi và xấu hổ nên cả 2 nạn nhân chỉ biết vơ vội quần áo còn lại che lên vùng kín của cơ thể mà không có bất cứ phản ứng gì. Nạn nhân sau đó được xác định là anh Vũ Văn D. và chị Phạm Thị H. là người địa phương. Sau khi cầu cứu được người nhà mang quần áo đến để thay, anh D. và chị H. mới đến cơ quan Công an trình báo.
Theo lời khai của nạn nhân, chị H. bị mất chiếc quần bên trong túi có 1 chiếc điện thoại di động và gần 5 triệu đồng. Nhận được tin báo, cơ quan Công an huyện Vĩnh Bảo đã tiến hành điều xác tra xác minh phát hiện Trần Văn Vương có nhiều biểu hiện nghi vấn.

Sau khi củng cố tài liệu và chứng cứ, cơ quan Công an đã tiến hành bắt khẩn cấp đối với Trần Văn Vương về hành vi Cướp tài sản. Vương khai nhận, nghĩ rằng nạn nhân sẽ xấu hổ không dám trình báo nên sau khi gây án còn bình tĩnh về nhà nằm xem ti vi như không hề có gì xảy ra…

Không ai ngu đi yêu mấy anh nghèo

0
Bài PV độc quyền của Lê Thị Huyền Anh dành cho VietNamNet để nói thật về cuộc đời mình. “Đây là lần đầu tiền và cuối cùng em kể về gia đình mình. Nhiều người đàn ông giỏi lừa em, nhưng chưa khi nào em phải khóc…”
Tương lai của tôi phải là người đàn ông giàu, không ngu đi yêu mấy anh nghèo
Chị có thấy phải trả giá quá nhiều cho “sự nổi tiếng ảo” không?
Tôi không phải nổi tiếng mà là tai tiếng. Lúc đầu tôi muốn nổi tiếng nhưng ai ngờ lại thành thảm họa tai tiếng. Khi làm clip, đi hát, tôi nghĩ mình dễ thương, đẹp, nhưng không ngờ lại bị chê xấu và lên án như vậy.


Chị bất chấp những lời công kích để được gì?
Những cái được về vật chất như là có nhiều lời mời tôi làm quảng cáo, nhiều chàng trai hỏi “có muốn làm bạn gái anh không… Nếu tôi bước chân vào showbiz cũng không còn khó như trước đây nữa vì ai cũng biết đến mình rồi, nếu ra sản phẩm cũng dễ dàng được mọi người xem hơn, có thể tiến thân hơn.
Chị sống bản năng và suy nghĩ đơn giản nhỉ?
Tôi sống cho bản thân, cứ nghĩ là mình nổi tiếng rồi sẽ dễ dàng đóng phim hoặc ca hát vì được nhiều người biết đến, nhưng đó chỉ là ý nghĩ ban đầu. Còn bây giờ, tôi nghĩ mình nổi tiếng thì sẽ được đại gia để ý, vậy thì càng tốt.
Chị thiếu tiền đến mức ấy?
Không ai thiếu, không ai thừa tiền hết. Tôi không dư tiền cũng không thiếu thốn. Một tháng tôi tiêu 3,4 triệu đồng là cùng, suốt ngày ở trong nhà nấu cơm rửa bát không đi đâu cũng được, tôi cũng chẳng dùng đồ hiệu như nhiều người khác… Nhưng có nhiều tiền chẳng vui hơn sao?
Chị nói chỉ tiêu 3, 4 triệu / tháng nhưng đồ chị mặc lại tố cáo chị xài hàng hiệu?
Chiếc đồng hồ này của một chị gái tặng, giá khoảng sáu mươi mấy triệu đồng. Đôi bông tai có hơn 5 triệu đồng thôi, riêng đôi giày là hàng hiệu nhưng mới được trai tặng cho chiều tối qua. Cái này hôm qua trai quẹt thẻ, nói tôi cầm 4 cái thẻ mua gì thì quẹt, mà không biết chọn cái gì nên chỉ lấy có đôi giày. Họ là đại gia có tiếng nhưng nhìn quê quê lắm, y như ba tôi hồi xưa. Lúc 2 đứa vào Tràng Tiền Plaza, tôi thấy đôi giày gần bốn mươi triệu đồng nên nói với trai là “thôi đi ra đi anh”. Tính tôi thương bạn trai.
Tôi toàn gặp những trai giàu, có tiếng này nọ nhưng chưa phải lúc tôi thuộc về họ. Tương lai của tôi phải là người đàn ông giàu, tôi không ngu đi yêu mấy anh nghèo như ngày xưa đâu.
Mang vật chất tới là “mua” được tình cảm của chị à?
Tôi nghĩ đó là cái giá của phụ nữ đáng được nhận, chẳng hạn nếu tôi quen một người đàn ông có tiền cho tôi, đó là cái xứng đáng với những tình cảm tôi bỏ ra. Phụ nữ luôn bị thiệt thòi, dù có được tiền đi chăng nữa.
Đàn ông đi lại với nhiều cô nhưng không bị hư người, phụ nữ đi lại với nhiều người là bị hư người, tàn sắc ngay. Phụ nữ bị như vậy còn bười đời gọi là “đĩ”, nhưng đàn ông lại mang tiếng là “hào hoa”.


Nghe có vẻ cay nghiệt?
Tôi cay nghiệt với đàn ông thôi. Đến bây giờ tôi vẫn đang ở dưới vực thẳm, dù người khác thấy tôi mạnh mẽ nhưng thật ra tôi vẫn mất niềm tin vào đàn ông.
Ngày xưa, tôi vừa có tình cảm với một anh sinh viên nghèo thì lên giường, chưa hẳn là yêu. Lúc đấy tôi 16 tuổi, anh ta nghèo. Yêu nhau vài ba năm, anh ta lừa dối tôi cặp kè cô khác. Tôi thấy tiếc trinh tiết hơn, cho anh ta rồi mà chẳng nhận lại được gì. Anh ta bỏ tôi như bố tôi bỏ mẹ tôi vậy đó.
Đàn ông đâu chỉ cần một con búp bê biết làm tình
Sau khi chị nổi tiếng bởi tai tiếng, có ai tặng chị đồ hiệu dù chỉ cần 1 lần hẹn hò với chị?
Hiện tại chưa có ai mời tôi như thế cả, có thể mối quan hệ của tôi còn ít nên không có điều kiện được gặp đại gia tốt.
Mới lại, tôi nghĩ làm gì cũng phải có yếu tố tình cảm. Đàn ông nếu không có tình cảm, họ chỉ làm tình một lần, còn nếu có tình cảm mới làm tình nhiều lần. Đừng nghĩ đàn ông sinh ra chỉ biết đến tình dục, khi làm tình họ cũng rất cần tình cảm.
Dù không đi đến hôn nhân mà chỉ quan hệ trong thời gian ngắn, họ cũng cần cái tình để làm chuyện đó.
Nhiều người hiểu lầm đàn ông đến với phụ nữ chỉ để thỏa mãn nhu cầu sex (làm tình) thôi. Không phải đâu, họ đâu chỉ cần một con búp bê biết làm tình!
Chị hy vọng gì ở những người đàn ông mà mình sẽ quen?
Hiện tại tôi chưa yêu ai, tôi hy vọng một người đàn ông có đầy đủ vật chất, tài giỏi, thương tôi là được rồi. Người ấy không cần phải giàu mà chỉ cần giúp đỡ tôi trong những lúc khó khăn, luôn ở bên cạnh. Trước đây tôi chưa từng yêu người đàn ông giàu nào, bạn trai của tôi chỉ là những anh chàng sinh viên mới ra trường, khi đi làm họ bỏ rơi tôi. Có thể anh ta thấy hoàn cảnh gia đình bố mẹ ly dị, tôi lại còn nhỏ, chưa học đến nơi đến chốn nên họ chán. Tôi không còn niềm tin vào đàn ông.
Không có niềm tin vào đàn ông thì chị rất khó hy vọng sẽ có người đàn ông yêu mình?
Tôi nghĩ chỉ cần thương vừa đủ. Yêu chân thật ư? Tôi không còn niềm tin nữa, quen chỉ quen vậy thôi. Tôi không nghĩ một ngày mình sẽ có gia đình hạnh phúc, tôi chỉ nghĩ có một công việc ổn định, sinh một đứa con, tự do tự tại.
Chị lấy chuẩn mực gì làm thước đo người đàn ông mình có thể quen?
Lấy tiền bạc và tình cảm. Tôi không cần người quá si tình với mình, chỉ cần một người trách nhiệm. Chẳng hạn người đàn ông đó muốn cưới và có con với mình họ phải có trách nhiệm lo cho con cái.
Tôi sợ nhất người giống ba mình, mẹ lo cho ba hết nhưng ba vẫn có thể bỏ rơi mẹ như vậy, đó là điều tôi chưa từng ngờ đến.
Phụ nữ sống thoáng như chị chắc đàn ông nước ngoài sẽ thích?
Tôi không thích trai Tây, tôi chỉ thích trai Việt Nam hiền lành. Dù tôi cá tính nhưng lại thích người đàn ông nguồn gốc Việt, có địa vị xã hội để họ có thể gõ đầu được tôi.
Nhưng tai tiếng của chị sẽ khiến ước mơ “lấy chồng Việt mà giàu” rất khó?
Yêu là một chuyện, lấy là một chuyện, đến công khai là một kiểu và giữ kín cũng là kiểu khác, nếu họ không công khai thì có thể giữ kín mà. Tôi không muốn yêu một người nghèo như trước đây, để rồi khi có của họ cũng bỏ tôi mà đi.
Đàn ông giàu chắc gì không bỏ chị mà đi?

Nhưng họ sẽ bỏ lại đống tiền cho tôi.

Chết thảm vì bị chồng kéo xuống đất quan hệ tư thế lạ

0
Lấy chồng hơn nhiều tuổi qua mai mối, hạnh phúc của người phụ nữ ngắn ngủi để rồi mang tội giết chồng vì bị bắt “quan hệ” quá nhiều.
Lấy chồng khi chưa biết làm vợ
Nguyễn Thị Hương Lan (SN 1982, ngụ khu 9, xã Tiên Lương, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ) lấy chồng khá sớm, khi mới qua tuổi 17.
Nhà có 3 chị em, Lan là con thứ 2, học xong lớp 9 thì nghỉ học ở nhà làm công việc đồng áng. Anh Nguyễn Đức Bản (SN 1974, chồng Lan sau này), là bạn làm cùng thợ xây với anh rể của Lan, thấy Lan xinh xắn, cao ráo thì đem lòng cảm mến và nhờ anh rể của Lan làm mối.
Khi đó, Lan còn nhỏ nên mỗi lần “chú Bản” đến nhà chơi, tán tỉnh chỉ là ngồi trò chuyện với phụ huynh ở ngoài sân.
Cứ thế anh Bản đi lại khoảng 2 năm, đến năm 2000 thì bố mẹ Lan đồng ý cho cưới với lý do “bố mẹ anh Bản sống tử tế lắm, được làm dâu nhà ấy thì đỡ khổ, với lại, sức khỏe em yếu lắm, lấy chồng già hơn mình thì được chiều chuộng. Em nghe lời thế thôi”, Lan kể.
 Ngày cưới, Lan vẫn còn thiếu mấy tháng mới đủ tuổi kết hôn. Theo lời Lan thì cuộc hôn nhân ngọt ngào được đúng 3-4 tháng đầu. Sau đó thì anh Bản sa vào rượu chè, ngày nào cũng uống rượu, và mỗi khi uống rượu thì “bản lĩnh đàn ông” như được nhân đôi khiến một cô gái chưa từng dạn dĩ với chuyện chăn gối nhiều phen phát hoảng.
Lan sinh được 2 người con và ở nhà chăm sóc còn chồng Lan đi làm xây dựng trên Lào Cai cứ 3-4 tháng mới về 1 lần.
Vài năm sau thì Lan cũng để con lại cho bà ngoại nuôi rồi theo chồng lên Lào Cai nấu cơm cho cánh thợ xây, có lúc cũng phải tời gạch, tời xi măng, lao động vất vả như đàn ông. Thế nhưng, hầu như tối nào Lan cũng “bị” chồng đòi yêu.
“Chuyện đó đã kéo dài cả chục năm nay rồi. Em bị xẹp một đốt sống lưng, anh H là con bác bên chồng em vẫn thường dặn anh ấy, vợ bị như thế này, quan hệ phải nhẹ nhàng… nhưng kể cả lúc em đến tháng, anh ấy cũng vẫn đòi hỏi…” – Lan vừa kể, vừa lau nước mắt.
Bi kịch vì bị bắt làm chuyện ấy 3 lần trong đêm
Theo lời khai của Lan tại cơ quan CSĐT, cách hôm xảy ra sự việc được khoảng 2 ngày, anh Bản cùng Lan về nhà để lo việc vay mượn tiền sửa sang lại căn nhà. Tối 21/9/2013, sau khi ăn cơm, xem phim ở nhà ông bà nội xong, Lan, anh Bản và con gái út về nhà ngủ. Sau khi cho con gái ngủ xong, anh Bản và Lan “quan hệ” với nhau. Lan nói với anh Bản: “Anh nhanh lên để nghỉ, mai còn đi Lào Cai sớm!”. Sau khi quan hệ xong, Lan nằm ngủ, còn anh Bản đi hút thuốc lào.
Một lúc sau, anh Bản trở về nhà và tiếp tục đòi vợ “quan hệ”. Mắt nhắm mắt mở, Lan tặc lưỡi, nhủ thầm, chiều nốt lần này cho xong và giục chồng: “Anh nhanh nhanh để em ngủ, mai còn phải đi xe đường dài”. Nhưng cũng chỉ sau đó không lâu, khi Lan mệt mỏi chìm vào giấc ngủ thì chồng cô lại tiếp tục thể hiện “bản lĩnh đàn ông”. Lần này thì cô đã cáu thực sự…
Và câu chuyện đau lòng đã xảy ra. “Khi em vừa thiu thiu thì chồng em lại tiếp tục. Em hét lên, anh bỏ ra, tôi là con người chứ không phải con vật. Nghe thế, anh ấy lôi em xuống nền nhà…”, Lan nức nở khi kể về đêm gây trọng tội.
Thậm chí, anh Bản còn bắt vợ thực hiện các tư thế “lạ”. Với ý nghĩ chồng đối xử và coi mình như 1 ả đào nên Lan uất nghẹn giằng co với anh Bản.


Lan vớ được ngay bên cạnh một chiếc gậy gỗ mà hàng ngày anh Bản thường mang theo để phòng thân. Sẵn những mâu thuẫn tình cảm vợ chồng từ trước, cộng thêm cơn đau đớn về thể xác, Lan vung gậy lên và đập liên tục vào đầu, mặt chồng cho đến khi nạn nhân nằm gục xuống nền nhà.
Thấy chồng gục xuống, Lan sợ hãi cuống quýt chạy sang nhà bố mẹ chồng rồi cùng mọi người đưa anh Bản lên bệnh viện cấp cứu nhưng sau đó nạn nhân đã tử vong.
Theo lời khai từ phía gia đình nạn nhân, ông Bàn, bố anh Bản cho biết trong khoảng thời gian 2 vợ chồng con trai đi làm ở Lào Cai thì người dân đồn đại chị Lan có quan hệ bất chính với một nam thanh niên ở đây. Trước những thông tin về mối quan hệ bất chính này nên anh Bản có đánh Lan. Sau đó, Lan đã thú nhận có quan hệ bất chính với người thanh niên trên, đồng thời xin lỗi ông Bàn,hứa với anh Bản sẽ chấm dứt quan hệ.
Khi hỏi về bố mẹ chồng, Lan nhắn nhủ trong nước mắt: “Từ trước đến giờ bố mẹ vẫn luôn bênh con, để chồng con phải nói là: Con Lan mới là con đẻ của bố mẹ. Cho dù thế nào thì con vẫn là kẻ có tội. Con mong bố mẹ tha thứ cho con”.
Dựa vào những lời khai của Lan, cơ quan công an đã vớt được chiếc gậy gỗ là hung khí gây án. Nhận định hành vi của Lan chưa đủ cấu thành hành vi “Giết người” nên Phòng Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Phú Thọ đã bàn giao sự việc cho Công an huyện Cẩm Khê thụ lý theo đúng thẩm quyền.

Hiện tại, Cơ quan cảnh sát điều tra Công an huyện Cẩm Khê đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với Nguyễn Thị Hương Lan về hành vi “Cố ý gây thương tích” và tiến hành điều tra làm rõ.

60 tuổi vẫn phải 'hầu' vợ 3 lần/đêm

0
Có hôm chị “đòi” tới 3 lần/đêm khiến chồng chị gần như kiệt sức. Nghĩ chị đang thời kì “hồi xuân” nên dù mệt anh vẫn cố gắng chiều lòng vợ...
Bắt chồng "nộp thuế" nhiều để không còn sức đi bồ bịch
Chị Hoa năm nay đã đã 48 tuổi, chồng chị hơn chi 12 tuổi, nhưng nhìn anh rất phong độ, người ngoài nhìn vào luôn nghĩ anh chỉ hơn chị 1-2 tuổi. Anh lại làm giám đốc một công ty may mặc đang ăn nên làm ra, nên có rất nhiều cô gái “ngấp nghé”, trong những cô gái đó có cả những cô bé 9X chỉ bằng tuổi con cháu anh.
Có nhiều hôm, đã 10-11 giờ đêm mà vẫn có những cuộc điện thoại của những cô gái lạ, mặc dù anh rất công khai và thường để chị Hoa nghe máy, nhưng nỗi lo mất chồng của chị không vì thế mà thuyên giảm. Nhìn chồng ngày ngày phới phới đi làm, nỗi lo chồng bồ bịch như cái gai đâm vào da thịt chị.
Quản thúc chồng thì chị không dám, vì ở cương vị của anh cần phải giao du, quan hệ thì công việc làm ăn mới thuận lợi. Mặt khác, anh cũng rất ít khi đi sớm về muộn, và dù bận thế nào thì anh cũng sắp xếp để về ăn tối cùng vợ con.
Nhưng nghe mấy chị bạn đồng  nghiệp cảnh báo rằng, đừng thấy chồng không đi sớm về muộn mà vội mừng, đàn ông giờ “cáo” lắm, họ thường chọn những múi giờ ít bị nghi ngờ để “vui vẻ” cùng bồ bịch, có khi trong giờ hành chính họ mới hay tranh thủ “tạt té”; nghe vậy chị Hoa càng thêm lo.
Đang không biết phải làm thế  nào để ngăn chặn được việc chồng đi bồ bịch thì chị bạn thân rỉ tai “Cứ cho các lão ăn no, hút hết sinh lực của các lão thì có các thêm bạc mấy ông cũng không còn sức đâu mà bồ với bịch”.
Nghĩ tới chuyện chồng đã cao tuổi, mình cũng không còn trẻ để mà “đòi hỏi” chồng qua nhiều, chị Hoa cũng thấy ngại. Nhưng “vì sự nghiệp giữ chồng”, chị quyết định thực hiện phương cách mà người bạn thân đã bày.
Có hôm chị “đòi” tới 3 lần/đêm khiến chồng chị gần như kiệt sức. Không những thế, chị còn mở cả phim 18+ cho anh xem, vừa để tăng thêm hưng phấn cho anh, vừa để bắt anh "thực hiện" nhiều tư thế như trong phim. Thấy vợ hoàn toàn thay đổi, từ mộ người luôn e ấp trong chuyện gối chăn trở thành một người lúc nào cũng "hừng hực" sức chiến đầu, chồng chị thấy ngạc nhiên. Nghĩ chị đang thời kì “hồi xuân” nên dù mệt anh vẫn cố gắng chiều lòng vợ.
Sức người có hạn, 1-2 tuần như vậy anh có thể “gắng gượng” được, nhưng đã 2 tháng trôi qua mà “đòi hỏi” của chị vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Nhiều hôm đi tiếp khách về muộn, cả ngày họp hành mệt giã rời mà chị cũng không để anh yên, bắt anh phải “nộp” thuế cho đủ 3-4 lần.


Có lẽ vì “lao động” quá sức nên dù chị Hoa mua những đồ bổ dưỡng về tẩm bổ cho anh thì anh vẫn ngày càng gầy, vẻ hồng hào phong độ ngày xưa không còn nữa, thay vào đó là một người đàn ông mắt lúc nào cũng thâm quầng vì thiều ngủ.
“Nói thật là tôi cũng chả có hứng thú gì khi một đêm mà “yêu” những 3-4 lần, anh ấy mệt thì tôi cũng rất mệt. Nhưng phải làm vậy thì anh mới không còn sức để nghĩ tới chuyện bồ bịch”, chị Hoa than thở.

Cách kiểm soát chồng của nàng “Hoạn Thư”
Nhung vốn nổi tiếng là người có “máu Hoạn Thư”. Từ ngày yêu, Thành cũng đã “nếm đủ mùi” vì thói ghen tuông của bạn gái. Nhưng vì cân nhắc nhiều cái hơn thiệt nên dù bạn gái hay ghen anh vẫn quyết định kết hôn. Cưới nhau xong, hễ anh Thành đi đâu một bước là vợ cũng kè kè bên cạnh. Còn nếu không thì điện thoại của anh cũng luôn phải ở trong tình trạng “sẵn sàng chờ điện vợ”. Không may điện thoại hết pin hoặc mất sóng thì tối đó anh Thành cứ gọi là khóc dở mếu dở với màn “tra khảo” của vợ.
Công việc của anh Thành có phần vất vả hơn người khác đôi chút. Ban ngày anh được nghỉ ở nhà nhưng từ 6h tối là phải đi trực ca đêm tới 8h sáng hôm sau mới về. Vẫn biết vì công việc như vậy nên nhịp sinh học của hai vợ chồng cũng bị xáo trộn phần nào. Hơn nữa, chuyện chồng đi đêm về hôm là điều không ai mong muốn, lại dễ nảy sinh nghi ngờ nhưng vì mưu sinh anh Thành cũng không thể nào làm khác được.
Biết tính vợ như vậy nên muốn cửa nhà êm ấm, anh Thành cũng rất chừng mực trong giao tiếp. Hết giờ làm là về nhà, ít đi chơi. Bạn bè cũng vì thế mà ít dần đi. Những tưởng như vậy là đã “tai qua nạn khỏi” với vợ nhưng anh Thành cũng không thể nào ngờ thói ghen tuông khiến vợ nghĩ ra đủ thứ tai quái không thể hình dung nổi.

Cứ cơm nước buổi chiều xong sớm là Nhung lại gạ gẫm chồng làm “chuyện thầm kín”. Tất nhiên, vì công việc đi làm ban đêm thì mọi hoạt động của đêm chuyển sang khung giờ khác cũng là điều đương nhiên bởi vậy anh Thành vui vẻ chiều vợ. Nhưng chị không chỉ đòi “yêu” một lần mà tới tận 2, 3 lần. Từ chối thì sợ vợ buồn, hơn nữa, vợ lôi cuốn, hấp dẫn như vậy anh cũng khó lòng cưỡng lại được. Bởi thế mà hai vợ chồng “yêu đương” hai hiệp chính, có khi  còn “cà kê” thêm “hiệp phụ” rồi anh mới đi làm.
Nhưng khốn nỗi, giống như nhiều người đàn ông khác, “yêu” xong mất sức là hay buồn ngủ. Mà công việc của anh Thành là phải trực đêm. Bình thường nếu chỉ “yêu” điều độ 1 lần thì anh thức cả đêm vô tư, nhưng khi bị “vắt kiệt sức lực” thì suốt đêm đó anh gật gù không tài nào mở mắt ra nổi.

“Giờ không biết phải “giải quyết” thế nào với cách “quản lí” chồng của vợ, từ chối thì chắc chắn cô ấy sẽ làm mình làm mẩy, có khi lại “cấm vận” tôi vài tháng cũng nên. Mà chiều theo vợ thì chắc chẳng bao lâu tôi còn bộ xương khô, công việc có khi cũng không giữ được vì sức lực đã bị vợ “vắt kiệt” mỗi đêm thì còn sức đâu để mà làm...”, anh Thành than thở

Cuồng ghen, vợ cho chồng uống thuốc ngủ rồi đâm thủng ruột

0
Sau khi dùng dao bầu đâm chồng, Quý bỏ ra sau nhà hô hoán, kêu khóc rằng “cướp không chỉ đâm chồng mà còn lấy hết tiền trong két”.
Khi Quý đưa người yêu về ra mắt gia đình, bố mẹ cô ưng ngay bởi Tuân, tên chàng trai, trông cao ráo và điều đáng nói là ông bà thấy anh ăn nói nhã nhặn, lễ phép.
Nhà Quý ở Cẩm Lĩnh, còn nhà Tuân ở Vạn Thắng, tuy cả 2 cùng ở trong huyện Ba Vì, Hà Nội nhưng 2 nhà cách nhau hơn 7 km. Tuân và Quý tình cờ gặp nhau trong một lần đi chơi ở hội làng bên. Như duyên tiền định, từ bữa ấy 2 người thường xuyên gặp gỡ rồi nảy sinh tình cảm và họ cảm thấy cuộc sống không thể thiếu được nhau…
Hạnh phúc đủ đầy
Sau “màn” ra mắt khá ấn tượng, đôi trẻ tưởng chuyện tình của họ sẽ diễn ra suôn sẻ, ai dè, bố mẹ Quý chỉ có mỗi một cô con gái nên hết sức cẩn trọng.
“Lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống”, ông bà cất công xuống Vạn Thắng tìm hiểu về tông ti họ hàng chàng rể tương lai. Sau chuyến đi ấy, thái độ của ông bà đối với chuyện tình duyên của cô con gái cưng thay đổi hẳn.
Cả hai đều kịch liệt phản đối, bởi theo ông bà thì gia cảnh nhà Tuân không môn đăng hộ đối. Không chỉ nghèo mà khi bố Tuân mất sớm, mẹ anh đã vội bỏ đi lấy chồng, để mặc mấy đứa con nhỏ nheo nhóc sống với nhau. Bố mẹ Quý không câu nệ chuyện nhà Tuân giàu hay nghèo mà ông bà lo ngại cái “dớp” từ mẹ Tuân truyền sang con, bởi bà ấy sống như thế là thiếu trách nhiệm với gia đình, chồng con.
Thấy bố mẹ tỏ ý phản đối thì Quý buồn lắm. Cô nhờ một số người thân, họ hàng, thuyết phục bố mẹ nhưng vẫn không lay chuyển được ý chí của ông bà. Không lấy được người mình yêu, Quý vật vã, khóc lóc rồi cô tuyên bố sẽ ở vậy, không lấy ai khác. Trước thái độ ấy của cô con gái, cuối cùng “đất không chịu trời thì trời đành chịu đất”, bố mẹ Quý đành phải xuống thang, chiều lòng con.
Biết rõ hoàn cảnh gia đình chàng rể, nhà cửa không có nên sau khi Tuân và Quý cưới nhau, ông bà cho đôi trẻ về ở cùng. Như bao cặp uyên ương khác, thời gian đầu Tuân và Quý sống với nhau khá hạnh phúc. Sau đó hơn một năm, cậu con trai ra đời khiến hạnh phúc của họ như được nhân đôi.
Dường như bố mẹ Quý cũng quên đi chuyện mặc cảm trước đây với chàng rể. Không chỉ thế, ông bà thấy chàng rể tính tình chăm chỉ, chịu khó nên rất quý, mạnh dạn “đầu tư” cho Tuân đi học lái xe, những mong anh có một cái nghề ổn định. Tuy vẫn phải nhờ vả nhà ngoại nhưng với hoàn cảnh của vợ chồng Tuân - Quý như thế khá ổn. Sau đó 6 năm, Quý sinh cô con gái thứ hai. Thế là họ có cả “nếp lẫn tẻ”, hạnh phúc cũng tương đối đủ đầy.
Hơn hai năm trước đây, Tuân được người chú cho mượn một mảnh đất ở quê Vạn Thắng. Khỏi mang tiếng là “chó chui gầm chạn”, vả lại cũng cần tự gây dựng cuộc sống gia đình dài lâu, anh xin phép bố mẹ vợ được đón vợ con về quê sinh sống. Mảnh đất này của ông chú nằm ngay mặt đường nên hai vợ chồng mở cửa hàng kinh doanh hàng tạp hóa.
Hàng ngày, Tuân lái xe đi chở hàng đi giao. Còn Quý trông coi việc buôn bán ở cửa hàng. Việc làm ăn, kinh doanh của vợ chồng Tuân - Quý xem ra có duyên nên khá phát đạt, ngày càng thu hút được nhiều mối hàng buôn bán trong khu vực. Tuân vẫn tỏ ra là một người chồng, người cha chịu khó, tốt tính nên được họ hàng và bà con chòm xóm quý mến.
Kinh tế ngày một khá giả, chỉ sau 2 năm ra ở riêng, hai vợ chồng cũng tiết kiệm để ra được vài trăm triệu đồng, họ tính đến chuyện tìm mua một mảnh đất để xây nhà ở, không ở trên đất mượn của ông chú nữa. Tính là vậy nhưng không ngờ bi kịch xảy ra.
Số là, Quý yêu chồng nhưng cô lại có tính ghen tuông. Thấy chồng làm nghề lái xe, đi lại nhiều nơi, quan hệ rộng nên cô nghi Tuân ngoại tình. Tuy không “bắt tận tay, day tận trán” nhưng mối nghi ngờ ấy cứ hành hạ cô. Sáu năm trước, có một “sự kiện” gây “sốc” cho Quý. Trong một lần Tuân đi khám bệnh, bất ngờ anh bị phát hiện mắc bệnh giang mai.


Không chỉ thế, căn bệnh này còn lây sang cả Quý. Vậy là cả hai vợ chồng đều phải tìm đến bác sỹ chữa trị. Quý quá hiểu đây là bệnh xã hội, chỉ có quan hệ lăng nhăng với gái mại dâm mới nên nông nỗi. Bằng chứng rõ ràng như thế nhưng Tuân vẫn cố cãi khiến Quý giận lắm. Nghĩ chồng phản bội, cô uất ức đòi ly hôn, thậm chí còn có ý định tự tử.
Tuy nhiên, Quý nghĩ đến bố mẹ, hai đứa con nên không muốn làm chuyện tiêu cực, liều lĩnh. Dễ đến nửa năm, hai người không nói chuyện với nhau. Chuyện chẳng tốt đẹp gì nên được giấu kín trong nội bộ gia đình. Sau đó cùng với thời gian, nỗi giận dỗi trong Quý cũng nguôi ngoai và cô tha thứ cho chồng. Gia đình họ trở lại cuộc sống hạnh phúc.
Máu Hoạn Thư phá nát gia đình
Mấy năm gần đây, Tuân thấy cậu con trai lớn đam mê trò chơi điện tử, sợ con hư hỏng nên anh nghỉ không đi lái xe mà ở nhà trông nhà trông con, phụ giúp vợ buôn bán. Quý cũng mừng, bởi như thế chồng không có điều kiện lăng nhăng. Thế nhưng gần một tháng trước, tình cờ Quý đọc được trong điện thoại của chồng một tin nhắn tình cảm khá mùi mẫn của một người nào đó gửi cho Tuân.
Chắp nối lại các sự việc, Quý thấy gần đây chồng bê trễ việc nhà, thường hay bỏ nhà đi đâu đó không biết. Máu ghen tuông nổi lên, Quý căn vặn, tra khảo chồng. Tất nhiên là Tuân phủ nhận chuyện bồ bịch, ngoại tình. Vậy là giữa hai vợ chồng xảy ra to tiếng, cãi vã.
Bực mình, Tuân bỏ nhà ra đi. Anh chỉ nghĩ bỏ đi ít ngày để Quý nguôi ngoai rồi quay về giải thích cho cô ấy hiểu. Không ngờ, trong những ngày Tuân bỏ đi thì Quý lại nghĩ rằng chồng bỏ đi sống với người tình.
Máu ghen tuông bốc lên ngùn ngụt trong người đàn bà tứ tuần. Cô ta quyết phải hạ thủ chồng cho bõ tức. Lén đi mua một con dao bầu cùng vài vỉ thuốc ngủ và 4 gói thuốc diệt chuột, Quý mang về nhà cất giấu, chờ có cơ hội là ra tay.
Sau mấy ngày bỏ xuống khu vực nội thành thăm người thân rồi Tuân cũng quay về. Thấy Quý không còn biểu hiện gì tức giận, Tuân cũng mừng. Không chỉ thế, anh còn thấy vợ tỏ ra dịu dàng, chăm sóc chồng con thì hết sức cảm kích. Biết Tuân thích uống bia, đến bữa cơm,
Quý còn tự tay rót bia mời chồng. Tuy nhiên, Tuân không biết rằng đằng sau sự dịu dàng ấy là một âm mưu ác độc. Quý hai lần pha thuốc diệt chuột vào bia cho chồng uống nhưng không thành. Lần thứ nhất, Tuân cầm cốc bia vợ đưa cho thấy có mùi khang khác nên anh đổ đi không uống. Đến lần thứ hai, khi thấy Tuân ăn nhậu từ nhà hàng xóm khật khưỡng đi về, Quý lén pha thuốc chuột vào cốc bia đưa cho chồng uống nhưng anh không thể uống được nữa.
Sau hai lần thất bại, Quý quyết tâm sát hại chồng một lần nữa. Lần này, Quý có hẳn một “kịch bản” hoàn hảo. Lấy cớ dịp nghỉ lễ 30/4 và 1/5, hai con được nghỉ học dài ngày, vợ chồng bận mải không có điều kiện trông nom, Quý nói với chồng đưa cô con gái nhỏ lên chơi với ông bà ngoại, còn cậu con trai lớn thì gửi sang nhà người bác. Ý kiến ấy của vợ được Tuân vô tư chấp thuận. Chỉ còn hai vợ chồng ở nhà, do Quý bận trông nom cửa hàng nên việc cơm nước Tuân phải lo.
Khoảng 18h hôm ấy, khi Tuân đang lúi húi nấu cơm dưới bếp thì Quý lén nghiền 3 viên thuốc ngủ, đổ vào chai bia rồi mang xuống bếp đưa cho chồng, giả vờ lên tiếng hỏi: “Bia của anh để trong tủ sao lại tràn ra thế này. Em mở nắp rồi, anh uống đi”.
Tuân thấy lạ cũng thắc mắc: “Bia có để ở ngăn đá đâu mà nó tràn ra nhỉ?”. Nói rồi, anh lấy bát rót bia ra uống. Lát sau, ông chú Tuân ở gần nhà gọi anh sang uống rượu. Tuân đi rồi, Quý mở chiếc két sắt, nơi giấu con dao bầu mua từ mấy tháng trước, mang để dưới đệm giường ngủ rồi một mình ăn cơm, đợi chồng về.
Gần một giờ sau, Tuân từ bên nhà ông chú đi về. Chủ động, Quý gây sự với chồng. Cô ta nhiếc móc: “Sao anh không ở nhà cùng chết”, ý nói giận chồng nhà chỉ có hai người mà bỏ sang nhà ông chú cơm rượu. Thế là hai vợ chồng to tiếng với nhau.
“Màn kịch” này khiến Tuân không nghi ngờ gì, tạo cớ cho Quý giả vờ bực tức đi ngủ sớm. Uống chút rượu cộng với thuốc ngủ đã ngấm khiến cho Tuân buồn ngủ đến díu cả mắt. Biết vợ giận dỗi nhưng đặt mình xuống là anh chìm vào giấc ngủ ngay, không biết trời đất là gì.
Nằm trên giường nhưng không ngủ được, khoảng 1h30 sáng thì Quý trở dậy. Cô ta rút con dao bầu để dưới đệm giường đâm ngay vào bụng chồng một nhát. Đang ngủ say, bị đâm, Tuân chợt choàng tỉnh, anh vội ôm lấy bụng vùng dậy, kêu cứu: “Ối trời ơi, đau quá, lòi ruột ra rồi…”.
Quý cầm con dao bỏ chạy ra sau nhà hô hoán. Khi Tuân ôm bụng dính đầy máu từ trong nhà chạy ra đến gần cửa thì khụy xuống. Người thân cùng bà con chòm xóm chạy sang thấy Tuân lòi cả ruột ra ngoài thì hô hào nhau gọi xe nhanh chóng đưa anh đi bệnh viện cấp cứu.
Còn Quý thì tỏ ra hết sức hoảng loạn, kêu khóc rằng “cướp không chỉ đâm chồng mà còn lấy hết tiền trong két rồi”. Mấy người thân cùng họ hàng nhìn vào nhà thì đúng là chiếc két sắt bị mở, đồ đạc xáo trộn thật.
Mặc dù bị đâm lòi ruột, mất nhiều máu nhưng rất may Tuân được đưa đến Viện quân y 105 cấp cứu kịp thời. Sau khoảng 2 giờ, các bác sĩ tập trung phẫu thuật khâu nối phần ruột, anh đã qua được cơn nguy kịch. Còn Qúy vẫn phải “diễn” tiếp “màn kịch” lo lắng, chăm sóc chồng nằm viện.
Màn kịch bị lật tẩy
Lúc đầu, khi bà con đến hỏi han và khai trước công an xã, Quý kể rằng đêm hôm ấy, hai vợ chồng đang ngủ say thì bỗng nghe tiếng động nên tỉnh dậy, phát hiện trong nhà có kẻ đang lúi húi cậy cánh cửa tủ, anh Tuân bật dậy lao về phía tên trộm. Rất nhanh, tên trộm đâm một nhát vào bụng anh Tuân rồi bỏ chạy thoát. “Màn kịch” ấy xem ra khá hiệu quả, một số người dân Vạn Thắng tin là nạn nhân bị kẻ trộm đâm.
Tuy nhiên, qua khám nghiệm hiện trường, cơ quan CSĐT công an huyện Ba Vì xác định không hề có vụ trộm như Quý khai báo, bởi cửa nhà, cánh cửa két sắt không có dấu vết bị cậy phá, đồ đạc trong nhà tuy có bị xáo trộn nhưng có dấu hiệu của sự sắp đặt, tài sản, tiền bạc không bị mất. Trước khi sự việc xảy ra, Quý mang hai con sang gửi ở nhà ông bà ngoại và nhà ông bác cũng là điều đáng nghi vấn, có thể là ý đồ trong một “kịch bản”.
Mặt khác, chai bia tối hôm trước, Quý nói là bị long nắp đưa cho chồng uống được đưa đi giám định với kết quả, trong chai bia có thuốc ngủ. Ngoài ra, trong nhà Quý, cơ quan điều tra còn thu được 2 gói thuốc diệt chuột cùng con dao, hung khí vụ án. Khi được “mời” lên cơ quan điều tra, lúc đầu Quý khá yên tâm với “kịch bản” hoàn hảo của cô ta.

Tuy nhiên, trước các chứng cứ, qua đấu tranh, cô ta đành cúi đầu thừa nhận là kẻ cầm dao đâm vào bụng chồng do ghen tuông rồi tung tin, dựng hiện trường giả để đánh lạc hướng cơ quan điều tra. Hành vi phạm tội của Quý phải trả giá bằng bản án 11 năm tù giam

Nỗi lòng của nhân viên y tế tại “tâm bão” Ebola

0
Sự ám ảnh về cái chết, sự thiếu thốn về cơ sở vật chất và sự bất hợp tác của người dân địa phương đã khiến cuộc chiến với Ebola của các chuyên gia nước ngoài tại Tây Phi thêm khó khăn.
Khi số người thiệt mạng vì dịch bệnh Ebola tại Liberia bắt đầu gia tăng, Clarine Vaughn, người đứng đầu tổ chức nhân đạo HEARTT của Mỹ tại Liberia phải đối mặt với sự lựa chọn vô cùng khó khăn: Bà nên để 4 chuyên gia người Mỹ trong tổ chức của mình về nước vì sự an toàn tính mạng của họ hay nên giữ họ ở lại quốc gia đang tràn lan bởi căn bệnh truyền nhiễm chết người?

Vượt qua mọi sự dằn vặt, Vaughn đã quyết định để những người đồng nghiệp của mình rời Liberia, chỉ còn lại bà và những bác sĩ, y tá người châu Phi. Những người còn lại cho biết họ sẽ luôn sát cánh cùng Vaughn, tuy nhiên điều làm họ hoang mang là họ cảm thấy mình đang bị bỏ rơi tại vùng đất chết này.

Trước đó, rất nhiều chuyên gia phương Tây đã rời bỏ Guinea, Liberia và Sierra Leone, các quốc gia Tây Phi đang nằm trong tâm bão của dịch bệnh Ebola, khiến hệ thống y tế tại khu vực này đối mặt với cuộc khủng hoảng y tế công cộng nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Liberia, đất nước gồm 4 triệu dân giờ chỉ còn 250 nhân viên y tế nước ngoài trên cả nước. Trong khi đó 7 bác sĩ đã nhiễm virus Ebola và 2 người trong số đó đã tử vong.


Ông Raphael Frankfurter, Giám đốc Tổ chức phi chính phủ Wellbody Alliance, chuyên cung cấp các dịch vụ chăm sóc sức khỏe miễn phí tại Sierra Leone cho biết: “Việc những người nước ngoài lần lượt rời bỏ đất nước đã khiến người dân địa phương có cảm giác như ngày tận thế đang xảy ra.”

Bốn tình nguyện viên trong tổ chức của ông Frankfurter đã phải trở về nước do lo ngại có thể bị nhiễm bệnh, để lại 160 nhân viên của địa phương. Ông nói: “Thật sự là một nơi đáng sợ khi mà bạn có thể bị nhiễm bệnh bất cứ lúc nào.” Ngay cả với những nhân viên y tế bản địa thì đây cũng là một cuộc chiến đầy cam go.

Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) ít nhất đã có 170 nhân viên bị nhiễm Ebola, và hơn 80 người đã tử vong. Hy vọng duy nhất với họ giờ đây là những liều thuốc thử nghiệm ít ỏi được gửi tới từ phương Tây. Tuy nhiên để tiếp cận với các loại thuốc này, họ phải ký một bản chấp nhận những rủi ro do đây là loại thuốc chưa được kiểm nghiệm. Nhưng dù sao có còn hơn là không, nó cũng đã giúp “nâng cao sự hy vọng của mọi người”.

Khó khăn là vậy, tuy nhiên, không phải nỗ lực của các nhân viên y tế lúc nào cũng được ủng hộ. Vào ngày 16/8 vừa qua, hàng trăm người tại khu ổ chuột ở Monrovia, Liberia đã tràn vào một trung tâm cho những người nhiễm Ebola.

Samuel Tarplah, y tá tại trung tâm này cho biết những người biểu tình đã la hét đòi đóng cửa trung tâm: “Họ nói với chúng tôi rằng họ không muốn có một trung tâm chứa những người nhiễm Ebola trong cộng đồng của họ. Họ đã cướp đi mọi thứ ở đây. Thật sự tình hình hiện nay còn tồi tệ hơn cả chiến tranh bởi vì trong một cuộc chiến, viên đạn chỉ nhắm vào một người chứ không tràn lan như hiện giờ.”


Trước đó, hàng trăm bác sĩ của Tổ chức Bác sĩ không biên giới đã tới Guinea vào tháng 3 vừa qua, bắt đầu cuộc chiến với Ebola. Trong tuyên bố mới đây của bà Joanne Liu, chủ tịch tổ chức nhân đạo này đã nhấn mạnh sự thiếu thốn không chỉ về vật chất mà còn về mặt nhân lực tại Tây Phi. Họ cần không chỉ các chuyên gia mà còn cả những người sẵn sàng “xắn tay áo”. Bà Liu nói: “Những gì chúng ta phải ghi nhớ trong tâm trí đó là ngày hôm nay chúng ta đang phải đối mặt với đại dịch khủng khiếp và lớn nhất của thời đại.”

Trong tuần qua, cộng đồng quốc tế đã bắt đầu các chuyến bay nhân đạo để gửi hàng hóa cứu trợ, thuốc men và gửi thêm chuyên gia tới các điểm nóng của dịch bệnh Ebola. Đây được coi là một nỗ lực lớn khi các chính phủ hiện đang hạn chế việc di chuyển tới khu vực có dịch bệnh Ebola. Trong khi đó, Mỹ cho biết đã huấn luyện 230 binh sĩ Liberia để bảo vệ trang thiết bị và hỗ trợ về mặt y tế. Cùng với đó, Ngân hàng Thế giới (World Bank) đã công bố gói cứu trợ trị giá 200 triệu USD để giúp các nước Tây Phi. Không chỉ có vậy, một chiến dịch hỗ trợ tâm lý cho người dân cũng đã được xây dựng để giúp họ đối phó dịch bệnh Ebola.


Còn với Clarine Vaughn, với chương trình HEARTT, bà hy vọng các bác sĩ và chuyên gia của Trung tâm Kiểm soát và ngăn ngừa dịch bệnh (CDC) nhanh chóng kiểm soát dịch Ebola, đồng thời tạo ra một cơ chế để bảo vệ các nhân viên y tế của mình. Điều này sẽ khiến tổ chức của bà có thể thuyết phục các trường đại học ở Mỹ rằng các sinh viên của họ có thể an toàn khi tới Liberia.

Chồng đi tù, vợ ở nhà ăn nằm với em rể

0
Vừa mãn hạn tù trở về, Nguyễn Ngọc Cường, sinh 1965, ở khu bến Bính, Tân Dương, Thủy Nguyên, đã nghe người thân và hàng xóm kể chuyện vợ Cường quan hệ bất chính với em rể.

Để rồi một cuộc xung đột xảy ra và Cường đã cướp đi sinh mạng của em rể. Vụ án đau lòng là bi kịch gia đình nhưng cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự suy đồi đạo đức, lối sống trong xã hội hiện đại…


Nguyễn Ngọc Cường và Nguyễn Văn Mạnh, sinh 1963, cùng ở Tân Dương, Thủy Nguyên, từng là hai người bạn thân, gắn bó với nhau từ cái thuở còn chăn trâu, cắt cỏ ở ven đường làng. Rồi họ cùng lớn lên, trở thành những thanh niên trai tráng, đến tuổi cặp kê. Thấy Mạnh là người hiền lành, lại chịu khó làm ăn nên Cường ngỏ ý muốn mai mối cô em gái Nguyễn Thị Linh cho Mạnh. Tình yêu giữa Mạnh và Linh nảy nở rồi hai người nên duyên vợ chồng. Từ ngày Mạnh và Cường trở thành người trong một nhà thì tình cảm 2 người thêm gắn bó. Do gặp khó khăn về nhà ở, Mạnh được bố mẹ vợ chia cho một phần đất ở ngay sát nhà Cường. Rồi Cường cũng lập gia đình với chị Hoa, sinh 1974 và sinh con đầu lòng. Hai gia đình cùng chung khoảng sân nhỏ, ra vào nhìn thấy nhau nên công to việc nhỏ của hai nhà đều giúp đỡ nhau…
Ngày ngày, Mạnh chăm chỉ làm ăn để lo cho cuộc sống gia đình, còn Cường thì mặc dù đã có vợ con nhưng vẫn mải ham chơi bời. Cũng chính bởi cái bản tính “tinh ăn, mù làm” nên Cường đã đẩy cuộc đời mình vào cảnh “cơm tù áo số”. Từ năm 1985 đến 1995, Cường đã 3 lần hầu tòa, phải lĩnh tổng mức án 15 năm tù về tội cướp và cướp giật tài sản của công dân. Trong thời gian Cường trả án tại các trại giam, Hoa (là vợ Cường) lúc đó mới ngoài 30, gái một con trông vẫn “mòn con mắt” lắm.
Từ ngày Cường trả án dài đằng đẳng, biết chị dâu phải chịu cảnh chăn đơn gối chiếc nên Mạnh tỏ vẻ đồng cảm, rồi thỉnh thoảng qua nhà chị dâu chuyện trò. Mạnh thường sang làm giúp Hoa những việc của đàn ông như sửa bóng điện cháy, nồi cơm bị tuột dây, hay cái phích vỡ mỗi khi Hoa nhờ giúp. Những lúc đau yếu, Hoa cũng không ngần ngại nhờ Mạnh đi mua mấy viên thuốc hay gọi người đến tiêm. Sau thời gian dài được người em rể quan tâm chu đáo, thêm vào đó là sự thiếu thốn tình cảm vợ chồng đã lâu, Hoa chợt nhận ra mình có cảm tình với Mạnh từ bao giờ. Hoa mến Mạnh bởi cái chất đàn ông, hết lòng vì gia đình. Càng cảm phục Mạnh bao nhiêu, Hoa lại than thân trách phận, đã lấy nhầm Cường làm chồng, để rồi phải chịu cảnh chăn đơn vò vò mỗi khi đêm về.
Quả thật, “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, tình cảm giữa chị dâu và em rể cứ ngày một lớn dần lên nhưng không ai dám bày tỏ. Hoa và Mạnh ngày ngày giáp mặt nhau nhưng vẫn giữ khoảng cách, tuy hai người vẫn quan tâm nhau qua từng hành động, việc làm và bối rối qua ánh mắt vô tình họ chạm vào nhau. Rồi một ngày, những người thân trong 2 gia đình đều đi vắng, chỉ còn Hoa và Mạnh trong 2 căn nhà. Mối tình vụng trộm giữa chị dâu và em rể đã bùng nổ. Mạnh lao đến ôm chặt lấy Hoa, còn Hoa cũng ghì lấy thân hình vạm vỡ của Mạnh, để rồi cái gì đến đã đến…
Mỗi lần có cơ hội, Mạnh lại lén lút quan hệ tình cảm với Hoa. Hai con người lao vào nhau như những con thiêu thân. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng tòi ra, cuộc tình vụng trộm giữa Hoa và Mạnh bấy lâu nay cũng được những người thân trong gia đình nghi nhờ rồi rình bắt được. Đã nhiều lần vợ, con Mạnh đã bắt quả tang Mạnh âu yếm với Hoa ngay tại gia đình Hoa. Có một vài lần, Linh đã gọi chị dâu để nói về chuyện quan hệ bất chính giữa hai người nhưng Hoa không để ý. Linh không muốn làm rối tung mọi chuyện, phần vì giữ hạnh phúc gia đình và giữ thể diện cho con, cho cháu ruột, phần vì sợ làng xóm biết chuyện sẽ đàm tiếu…
Từ khi chuyện quan hệ xác thịt giữa Hoa và Mạnh bị lộ, Hoa không thấy xấu hổ mà còn ngang nhiên hẹn hò với Mạnh, bấp chấp sự phản đối của người thân. Hoa và Mạnh lao vào những cuộc mây mưa tình ái như ruộng hạn gặp mưa rào. Nhà nghỉ bình dân được Hoa và Mạnh chọn làm bãi đáp tình mỗi khi hai người có nhu cầu thân xác. Cơn khát tình của người đàn bà vắng chồng lâu ngày và sự thèm của lạ của người đàn ông có vợ đã bất chấp luân thường đạo lý. Và Hoa không thể ngờ rẳng, mối tình giữa hai người sẽ có một hồi kết bi thảm…
Và vụ án mạng đau lòng
Về phần Cường, sau nhiều năm “cơm tù, áo số”, cuối cùng anh ta cũng được trở về đoàn tụ gia đình. Cái ngày đầu tháng 4/2006, khi bước chân ra khỏi cánh cửa nhà giam, Cường phấn khởi về quê, tự nhủ lòng mình phải kiếm công ăn việc làm ổn định, tu chí làm ăn thành người lương thiện để bù đắp cho vợ con phần nào những tháng năm xa cách.
Thế nhưng, vừa đặt chân vào nhà, Cường đã nghe tin vợ bỏ đi biệt tích từ mấy ngày trước khi Cường mãn hạn tù. Nguyên nhân là do vợ Cường đã ăn nằm với người em rể nên sợ Cường sẽ không bao giờ tha thứ. Nghe thấy chuyện đó, đất trời như sụp đổ dưới chân, Cường cảm giác không còn trụ vững. Đã nhiều lần Cường gặng hỏi chuyện nhưng Mạnh lảng tránh và không thừa nhận chuyện quan hệ bất chính giữa hai người.
Tuy nhiên vì thương con, thương em gái nên Cường đã nuốt hận vào trong. Còn về phần Linh, thấy anh trai đã biết đầu đuôi câu chuyện nên đau khổ nhiều lắm nhưng vẫn khuyên anh trai nên vì tình nghĩa anh em mà bỏ qua mọi chuyện. Thế nhưng, Linh càng vị tha, bao dung bao nhiêu, thì sự uất hận bị vợ cắm sừng lại càng dồn nén trong tâm can Cường bấy nhiêu.
Rồi vào tối định mệnh ngày 25/12/2006, sau khi ăn giỗ nhà anh trai, Cường đã đi nhờ xe đạp xuống quán nước của Mạnh tại khu vực bến Bính, Thủy Nguyên, để nói chuyện giữa hai người đàn ông. Vừa bước vào quán, Cường bất ngờ bị Mạnh cầm ấm pha trà ném. Cường tránh được nhưng cũng bị những mảnh vỡ găm vào người. Mạnh còn thách thức: “Tao ngủ với vợ mày đấy, mày làm gì được tao?”. Quá uất nghẹn trước sự hỗn hào của em rể, Cường vớ lấy chai thủy tinh trong quán định đánh Mạnh, thì Mạnh vào giường rút thanh kiếm chém Cường. Trong cuộc xô xát, Cường đã lấy gậy sắt trong quán đập vào đầu khiến Mạnh ngã gục. Mạnh được mọi người đưa đi cấp cứu tại BV nhưng đã tử vong do chấn thương sọ não.
Nghe tin Mạnh chết, Cường bán vội chiếc xe máy càng tàng rồi bỏ trốn vào huyện Củ Chi, TP Hồ Chí Minh. Sống nơi đất khách quê người, Cường thay tên đổi họ rồi lấy vợ, sinh con, chăm chỉ làm ăn, những mong có cuộc sống thanh thản. Ngỡ tưởng rằng, sau gần 7 năm lẩn trốn, vụ án đã bị quên lãng, nhưng không ngờ ngày 12/11/2013, Cường đã bị bắt theo lệnh truy nã, phải tra tay vào còng số 8 để di lý về Hải Phòng, trả giá cho tội ác năm nào.
Mới đây, tại phiên tòa sơ thẩm của TAND TP Hải Phòng, Cường đã tỏ ra ân hận vì đã gây ra cái chết tức tưởi cho Mạnh, đẩy em gái của mình vào cảnh mẹ góa, con côi. Thương anh trai phải chịu cảnh tù tội, chị Linh đã viết đơn xin giảm nhẹ hình phạt cho Cường và không yêu cầu bất cứ khoản bồi thường về dân sự.


Tại phiên tòa, vị luật sư bào chữa cho bị cáo Cường đã nêu ra một số tình tiết giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho bị cáo. Vụ việc bị cáo gây nên xuất phát từ mối quan hệ bất chính của nạn nhân Mạnh và vợ bị cáo. Khi Cường gặp Mạnh thì bị Mạnh bất ngờ cầm ấm pha trà tấn công. Luật sư cũng cho rằng mức án 20 năm tù mà Viện KSND TP Hải Phòng đề nghị là quá cao, không công bằng cho bị cáo và đề nghị HĐXX cân nhắc xem xét giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo.

HĐXX nhận định, bị cáo Cường phạm tội khi bị kích động về tinh thần, do hành vi trái pháp luật của người bị hại gây ra, song vẫn phải xử phạt nghiêm khắc với mức án tương xứng để răn đe và phòng ngừa chung. Kết thúc phiên tòa, bị cáo Cường đã phải lĩnh 15 năm tù về tội “Giết người” theo khoản 1 điều 93 BLHS. Phiên tòa khép lại, những người theo dõi phiên xét xử thầm trách Hoa, người đàn bà lăng loàn, đã đẩy mâu thuẫn gia đình lên đến đỉnh điểm vì một tình yêu mù quáng, khiến em rể thiệt mạng, còn chồng tiếp tục lĩnh án tù, đẩy con cái vào cảnh bơ vơ…

Bác sĩ mải ăn trưa, sản phụ tự sinh con rồi chết

0
Anh Liu Hsiung đã đã đâm đơn kiện một bệnh viện sau khi phát hiện người vợ của mình chết trên bàn mổ cùng đứa con mới sinh, trong khi nhân viên y tế ngồi ăn trưa.
Liu Hsiung, 29 tuổi, đã yêu cầu các y tá cho biết tình trạng của vợ mình, Zhang Chun, 27 tuổi, khi được cảnh báo vợ anh gặp phải biến chứng nguy hiểm sau khi sinh tại Bệnh viện sức khỏe bà mẹ và trẻ em thành phố Tương Đàm, miền nam Trung Quốc.
Anh nói: “Họ liên tục bảo tôi cô ấy đang trong phòng mổ, nhưng theo những gì tôi thấy thì phòng này đã đóng và trong phòng không còn vị bác sĩ nào cả”.


Do căng thẳng, Hsuing ra ngoài hút thuốc và uống một quả dừa. Vài giờ sau, do nóng lòng, anh buộc phải mở cửa phòng mổ tự xông vào phòng sinh và phát hiện không có ai trong đó ngoài thi thể người vợ trên bàn mổ và đứa con mới sinh vẫn còn sống sót.
Hsuing bức xúc: “Trong khi tôi ở bên ngoài, tuyệt vọng trước tình trạng của vợ mình, các bác sĩ trong đội phẫu thuật cùng nhân viên y tế đều đã đi về nhà và người vợ đã chết của tôi bị bỏ lại một mình trên bàn mổ trước mặt một nhân viên đang bình thản ăn trưa”.
“Khi tôi xông vào thì đã quá muộn. Cô ấy đã chết và không có một đội ngũ cấp cứu nào có mặt để giúp tôi”, anh nói thêm.


Các quan chức bệnh viện cho biết, biến chứng phát sinh sau khi Hsiung và vợ của anh từ chối mổ đẻ vì em bé quá lớn: “Sau khi sinh, bệnh nhân chảy máu quá nhiều vì biến chứng tắc ối, chúng tôi phải phẫu thuật cắt tử cung của cô ấy nhưng cô vẫn không qua khỏi cơn nguy kịch”.
Tuy vậy, Hsiung đang kiện bệnh viện lên chính quyền. Ông nói: “Họ giữ tôi quá lâu bởi họ muốn có thời gian để bịa chuyện và loại bỏ các bằng chứng buộc tội. Nhưng tôi sẽ xem tất cả các giấy tờ, hồ sơ y tế và các báo cáo“.

Chị Zhang Chun, 27 tuổi qua ảnh chụp điện thoại.


Bệnh viện Xiang Tan đã thừa nhận sự bất cẩn của mình và tuyên bố đang đàm phán để bồi thường cho gia đình bệnh nhân. “Chúng tôi thừa nhận rằng không phải mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ trong trường hợp này”, người phát ngôn viên bệnh viện nói.

Thiếu nữ xưng “mày tao” chửi bới, dọa giết bố đẻ

0
Bị bố quát mắng, cô con gái đã không giữ được bình tĩnh xưng mày tao, chửi mắng, dọa giết chính bố của mình.
Người xem dường như sốc nặng khi chứng kiến cô gái trẻ, khuôn mặt sáng sủa, liên tục có những lời lẽ cãi láo, đập phá đồ đạc và chửi bới thậm tệ bố của mình..
Ngay đoạn đầu video, người xem đã không khỏi bức xúc khi cô con gái đang lớn tiếng cãi nhau với bố trong nhà. Cô gái này liên tục chửi thề, mày tao với bố, theo những gì trong clip thì nguyên nhân là cô gái này đã tức giận khi bố mua đồ ăn không hợp khẩu vị.

Sau đó, quá tức giận, người bố đã đập bát đĩa và định đánh cô con gái này. Cô con gái này đáp lại “riêng cái nhà này chỉ là cái phòng trọ của con thôi” và nhặt đá lên ném vào bố rồi tiếp tục chửi bới, mày tao mắng nhiếc bố. Càng sốc hơn khi cuối clip cô gái cảnh cáo bố rằng: “Riêng bố con không muốn nói, không muốn giết thì thôi, còn con giết thì dễ thôi, nói thẳng với bố một câu cho cả làng cả xã này biết”.
Cộng đồng mạng cảm thấy sốc trước hành động quá láo hỗn này của người con gái
Bạn Quang Minh bình luận: “Thật không thể chấp nhận được một đứa con gái như vậy, bao nhiêu tình yêu công sức chăm lo nuôi lớn thế này rồi quay lại chửi bố như chúng bạn. Không rõ nguyên nhân sâu xa hay hiềm khích gia đình ra sao nhưng những hành động thái độ như này cần kịch liệt lên án trong giới trẻ, bởi tôi biết không phải là ít những trường hợp tương tự hiện nay trong xã hội”.


Bạn Trung Dũng chia sẻ: “Dù bố mẹ, gia đình như thế nào cũng là môi trường chúng ta lớn lên và trưởng thành. Công dưỡng dục chưa đền đáp đã quay lại chửi mắng, dọa giết bố. Thật bất hiếu và đáng buồn”.

Bạn Quang Hưng chia sẻ: “Mâu thuẫn xuất phát, âm ỉ đã lâu trong gia đình nên mới có tình huống như vậy. Trong clip chỉ là sự việc cỏn con nhưng cô con gái lại láo hỗn, không coi bố để ra gì, lại còn đòi dọa giết bố và muôn làm điều đó từ lâu rồi nhưng chưa thích. Thế mới ngẫm rằng việc giáo dục con cái nghiêm khắc ngay từ nhỏ là một điều cần thiết”.

Cáo phó

0
Tý vừa khóc vừa chạy về nhà mách với bố:
- Thầy giáo toàn trù con, hôm nào cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để phạt con. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp.
Bố Tý tức lắm, hầm hầm dẫn Tý vào gặp thầy:
- Tôi nghe nói thầy trù cháu ghê lắm. Tại sao thầy đối xử với con tôi như vậy?
- Tôi trù con ông hồi nào. Ông nghĩ xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được kể cả câu hỏi dễ nhất.
- Tôi nghe cháu nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.
- Hôm qua tôi hỏi em ấy là Trần Hưng Đạo chết hồi nào, nó có trả lời được đâu.
Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, đáp nhỏ:
- Thôi, thầy thông cảm cho cháu. Gia đình tôi làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo để xem tin tức chứ làm gì có thời gian mà đọc cáo phó.